Chủ đề
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !
Giữa vòng xoáy cuộc sống bon chen, ồn ào này có lúc nào ta ngừng lại để yêu thương (hay chỉ là cảm nhận sự yêu thương).Sống và tồn tại là hai điều hòan toàn khác nhau, sống không chỉ ăn, là ngủ, là hô hấp, sống là phải được làm chính mình, được quan tâm, được chia sẻ, biết quan tâm, biết chia sẻ. Đã bao lâu rồi ta không còn biết sống, hay chúng ta phải sống vội theo nhịp thở hiện đại ngày nay?




Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.

Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã rời...

Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên, đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.

Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
'' Đáy nước tìm trăng'' mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà...

Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai Giác lộ bàn chân vội
'' Hỏa trạch'' bước ra, dứt não nề...

Bạn có tự hỏi mình rằng tôi cũng có những lúc Vội tỉnh, vội mệ, vội giật mình hay Vội cười, vội khóc vội buông lơi?

Và khi nhìn vào thực tế, một câu chuyện dưới đây làm ta thêm nhức nhối hơn mỗi khi trầm tư suy ngẫm. 

Chồng vội đi, giả điếc, không nghe thấy, chạy như bay tới bến xe buýt. Lúc xe tới, trong xe chật cứng. Leo được lên xe, người bán vé quát:


 
 
 

    - Xe chật, xuống, đợi xe sau!

    Liếc nhìn đống hồ thấy đã muộn giờ làm. Lại đứng chờ dài cổ.

    Giờ ăn trưa tới, bụng đói meo. Về nhà cả đi lẫn về mất hai tiếng. Bắt tắc xi không đủ tiền. Vào đại một căng tin. Chủ quán hỏi:

    - Anh ăn gì?

    - Gì cũng được.

    Chủ quán đưa cho chiếc bánh xănguých không biết làm từ thịt gì. Bánh cứng ngắc, nuốt không nổi. Ăn xong, chiêu cốc nước có màu của thuốc độc. Một tiếng nữa phải đến chỗ làm thứ hai. Mọi việc lặp lại hệt như cũ.

    Xong việc ở chỗ làm này đã 4 giờ rưỡi chiều. Đúng 5 giờ phải có mặt ở chỗ làm thứ ba. Phải có ba lương mới đủ nuôi mình và gia đình vì giá cả leo thang chóng mặt.

    Xong việc, bước ra phố. Nóng phát khiếp. Ở cửa hàng nước quả, thều thào bảo chủ quán:

    - Cho xin một cốc!

    - Cốc gì?

    - Gì cũng được.

    - Cà rốt nhé?

    - Rót đi!

    Uống xong, hỏi:

    - Bao nhiêu tiền?

    - 16 nghìn.

    Biết là đắt, nhưng không có thời gian thắc mắc. Đứng ở vệ đường chờ taxi. Ngồi được lên xe, mới đi được mấy bước, đèn đỏ lại phải chờ. Lúc xuống xe, đưa tờ 100 nghìn. Lái xe hỏi:

    - Có tiền lẻ không?

    - Không.

    - Vào cửa hàng phía trước mặt mà đổi.

    Đã 6 giờ rưỡi chiều. Dù sao cũng đã muộn. Cầm tờ 100 nghìn vào hiệu giày, bảo chủ hiệu :

    - Ông có tiền lẻ để đổi không?

    - Không.

    Hỏi bà khách;

    - Bà có không?

    Bà khách lục ví xong, bảo:

    - Tôi có tiền lẻ, nhưng không đủ đổi.

    Phải vào tới cửa hàng thứ năm mới đổi được tiền.

    10 giờ đêm, mệt lử, rời công ty, đi lử khử vào hiệu ăn nhẹ. Ăn xong, đã nửa đêm, phải về nhà gấp. Về đến nhà, khẽ mở cửa. Không còn sức nói gì với vợ con. Cởi vội quần áo, vứt xuống sàn, ngồi phịch xuống đi văng. Cổ họng khát, tim đập mạnh, không đủ sức đứng dậy rót nước. Đành tự an ủi: "Sáng mai uống", rồi nằm xuống ngủ như chết.

Đến hôm sau, mọi cái lại lặp lại hệt như cũ

Cuộc sống mong manh, ngắn ngủi biết đâu ta sẽ chẳng có ngày mai, thôi hôm nay cho ta ngừng lại, ngừng lại một ngày để ta biết yêu thương.